Nhiều doanh nghiệp đã có ERP, có quy trình, có phân quyền và thậm chí có cả hệ thống phê duyệt.
Nhưng trong vận hành thực tế, vẫn thường xuất hiện những câu hỏi:
“Hồ sơ này đang ở đâu?”
“Việc này ai đang xử lý?”
“Sao đơn hàng này chưa giao?”
“Hợp đồng này sắp hết hạn chưa?”
“Khách hàng này đã đến lịch thu tiền chưa?”
Và câu trả lời thường là:
“Để em hỏi lại.”
Đây là một vấn đề quản trị đáng chú ý: doanh nghiệp đã số hóa dữ liệu, nhưng chưa số hóa được việc phải làm tiếp theo.
Hãy lấy một tình huống rất đơn giản.
Khách hàng đặt hàng.
Kinh doanh lập đơn.
Kế toán kiểm tra công nợ.
Kho kiểm tra tồn.
Sản xuất chuẩn bị hàng.
Bộ phận giao nhận tổ chức giao hàng.
Kế toán xuất hóa đơn và theo dõi thanh toán.
Trên ERP, từng nghiệp vụ có thể đã được ghi nhận đầy đủ.
Nhưng giữa các bước luôn tồn tại một câu hỏi:
Sau khi bước này hoàn thành, ai phải làm bước tiếp theo và khi nào phải làm?
Nếu hệ thống không tự trả lời được câu hỏi đó, doanh nghiệp bắt đầu dựa vào con người.
Nhân viên kinh doanh gọi điện cho kho.
Kho nhắn kế toán.
Kế toán nhắc kinh doanh.
Quản lý hỏi từng bộ phận.
Một quy trình tưởng như đã được số hóa lại tiếp tục vận hành bằng:
Điện thoại + Zalo + email + trí nhớ của nhân viên.
Quên một công việc chỉ là biểu hiện.
Vấn đề sâu hơn là doanh nghiệp đang để trí nhớ của con người trở thành một phần của hệ thống kiểm soát nội bộ.
Một nhân viên lâu năm có thể nhớ:
Nhìn bên ngoài, bộ phận đó vận hành rất tốt.
Nhưng hãy thử đặt một câu hỏi:
Nếu ngày mai người đó nghỉ phép 10 ngày thì sao?
Nếu cả phòng bắt đầu lúng túng, doanh nghiệp đang phụ thuộc vào “người nhớ việc”, chứ chưa thực sự phụ thuộc vào quy trình.
Phần lớn phần mềm quản trị làm khá tốt việc trả lời:
Đã xảy ra chuyện gì?
Có bao nhiêu đơn hàng?
Đã nhập bao nhiêu hàng?
Doanh thu bao nhiêu?
Công nợ bao nhiêu?
Nhưng quản trị hàng ngày còn cần một nhóm thông tin khác quan trọng không kém:
Điều gì đang phải làm?
Ví dụ:
Đây chính là khoảng cách giữa hệ thống ghi nhận dữ liệu và hệ thống hỗ trợ vận hành.
Trong nhiều doanh nghiệp, mỗi sáng trưởng phòng phải hỏi:
“Hôm nay có việc gì cần xử lý?”
Sau đó nhân viên tự tổng hợp.
Một hệ thống quản trị tốt nên làm ngược lại.
Khi người dùng đăng nhập, hệ thống phải có khả năng chủ động cho họ biết:
Hôm nay bạn cần làm gì.
Với nhân viên, đó có thể là danh sách công việc.
Với trưởng phòng, đó là những việc đang chậm.
Với Ban Giám đốc, đó là những điểm bất thường cần chú ý.
Như vậy, nhà quản lý không cần theo dõi tất cả mọi việc.
Họ chỉ cần tập trung vào ngoại lệ.
Một ERP truyền thống thường vận hành theo cách:
Con người → mở phần mềm → tìm chức năng → kiểm tra dữ liệu → quyết định phải làm gì.
Một nền tảng quản trị hiện đại nên tiến tới:
Dữ liệu → phát hiện sự kiện → xác định việc cần làm → giao đúng người → nhắc đúng thời điểm → cảnh báo khi quá hạn.
Ví dụ, khi công nợ đến hạn, hệ thống tự tạo việc cho nhân viên phụ trách.
Khi tồn kho xuống dưới ngưỡng, hệ thống cảnh báo bộ phận mua hàng.
Khi đơn hàng chậm tiến độ, quản lý được thông báo.
Khi hợp đồng sắp hết hạn, người phụ trách nhận nhiệm vụ xử lý.
Khi một chứng từ hiện trường được chụp lên, AI nhận dạng thông tin và chuyển dữ liệu vào quy trình phù hợp.
Lúc này ERP không chỉ là “kho dữ liệu của doanh nghiệp”.
Nó bắt đầu trở thành “bộ nhớ vận hành của doanh nghiệp”.
Đây cũng là một trong những định hướng Meliasoft đang theo đuổi.
Không phải cố gắng đưa mọi tình huống vào một quy trình cứng, mà xây dựng nền tảng có khả năng thích nghi với cách doanh nghiệp thực sự vận hành.
Bốn lớp công nghệ có thể phối hợp với nhau:
Mục tiêu cuối cùng không phải là có thêm nhiều chức năng.
Mà là:
Đúng việc – đúng người – đúng thời điểm – và không phụ thuộc vào việc ai đó có nhớ hay không.
Ngày mai, hãy chọn một nghiệp vụ quan trọng của doanh nghiệp và hỏi:
“Nếu người đang phụ trách việc này nghỉ 2 tuần, hệ thống có biết chính xác việc gì đang dở, đang ở bước nào, ai phải làm tiếp và khi nào phải hoàn thành không?”
Nếu câu trả lời là “không”, đó có thể chính là một khoảng trống lớn trong hệ thống quản trị hiện tại.
Chuyển đổi số không chỉ là đưa dữ liệu lên phần mềm.
Mức cao hơn là biến quy trình, trách nhiệm và trí nhớ vận hành của doanh nghiệp thành một phần của hệ thống.
Và khi làm được điều đó, ERP mới thực sự trở thành “bộ não thứ hai” của doanh nghiệp — thay vì chỉ là nơi lưu lại những gì đã xảy ra.
Meliasoft – ERP của người Việt.
